khất sĩ
Định nghĩa
- Danh từ:
- Nhà sư đi khất thực: Một tu sĩ Phật giáo, thường thuộc các truyền thống nguyên thủy hoặc khổ hạnh, có hạnh tu chính là đi xin thức ăn (khất thực) hằng ngày để nuôi thân và tạo duyên lành cho chúng sinh.
- Người tu hành theo hạnh khất sĩ: Chỉ chung những người xuất gia sống đời phạm hạnh, lấy việc du phương khất thực làm phương tiện tu tập và hoằng pháp.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Theo truyền thống, các vị khất sĩ ôm bình bát đi vào làng xóm mỗi sáng. (Theo truyền thống, các vị khất sĩ ôm bình bát đi vào làng xóm mỗi sáng.)
- Hình ảnh vị khất sĩ áo vàng điềm tĩnh là một nét văn hóa đặc trưng. (Hình ảnh vị khất sĩ áo vàng điềm tĩnh là một nét văn hóa đặc trưng.)
- Đức Phật và Tăng đoàn thời nguyên thủy đều là những khất sĩ. (Đức Phật và Tăng đoàn thời nguyên thủy đều là những khất sĩ.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "theo hạnh khất sĩ": sống và tu tập theo mô hình của một nhà sư khất thực.
- Ngài quyết định từ bỏ đời sống tu viện cố định để theo hạnh khất sĩ. (Ngài quyết định từ bỏ đời sống tu viện cố định để theo hạnh khất sĩ.)
- "đời sống của một khất sĩ": ám chỉ lối sống giản dị, thiểu dục, tri túc và du phương.
- Đời sống của một khất sĩ đòi hỏi sự buông bỏ và tinh tấn. (Đời sống của một khất sĩ đòi hỏi sự buông bỏ và tinh tấn.)
Biến thể và từ liên quan
- Khất thực (động từ): hành động đi xin thức ăn của các tu sĩ.
- Giờ khất thực thường diễn ra vào buổi sáng. (Giờ khất thực thường diễn ra vào buổi sáng.)
- Tỳ-kheo (danh từ): danh xưng chính thức cho một vị tăng đã thọ giới cụ túc, nhiều vị tỳ-kheo cũng hành trì hạnh khất sĩ.
- Du phương (động từ/tính từ): đi đây đó, không ở cố định một nơi, thường gắn với hình ảnh khất sĩ.
Từ đồng nghĩa
- Nhà sư khất thực: Cách gọi mô tả rõ nghĩa hơn.
- Tăng sĩ du phương: Chỉ vị tu sĩ đi nhiều nơi.
- Pháp sư du hành (trong một số ngữ cảnh): Chỉ vị tu sĩ vừa đi vừa hoằng pháp.
Thành ngữ, cụm từ liên quan
- "Áo vá vai, bình bát đơn sơ": Thành ngữ mô tả hình ảnh giản dị, thanh bần của một vị khất sĩ.
- "Một bát thiên gia phạn, thân cô vạn lý du": Câu thơ cổ (thường được trích dẫn) mô tả hình ảnh vị khất sĩ với một bát cơm xin từ ngàn nhà, thân một mình rong ruổi vạn dặm.